Đòi đất bị lấn chiếm nhưng Tòa buộc nhận tiền: Có công bằng?

Trong suy nghĩ của nhiều người dân, khi quyền sử dụng đất hợp pháp bị xâm phạm – đặc biệt là trường hợp hàng xóm lấn ranh, xây nhà kiên cố – thì nguyên tắc hiển nhiên phải là: trả lại đất. Quyền sử dụng đất vốn là quyền tài sản được pháp luật bảo hộ nghiêm ngặt. Thế nhưng, thực tiễn xét xử thời gian gần đây lại cho thấy một thực tế không ít người bất ngờ: nhiều vụ kiện đòi đất, Tòa án không buộc trả đất vật lý mà chỉ buộc bồi thường bằng tiền. Điều này đặt ra một câu hỏi lớn:

Đó là sự công bằng mang tính nhân văn, hay là sự thỏa hiệp làm suy yếu quyền sử dụng đất?

Hình ảnh minh họa

1. Quyền sử dụng đất được bảo hộ như thế nào theo Luật Đất đai 2024?

Luật Đất đai 2024 tiếp tục khẳng định nguyên tắc bảo vệ quyền sử dụng đất hợp pháp của người dân. Quyền sử dụng đất là một loại quyền tài sản được Nhà nước công nhận và bảo hộ. Người sử dụng đất hợp pháp có đầy đủ quyền chiếm hữu, sử dụng và định đoạt trong phạm vi pháp luật cho phép. Đặc biệt, Điều 31 Luật Đất đai 2024 (nguyên tắc sử dụng đất) nhấn mạnh việc sử dụng đất phải đúng ranh giới thửa đất, đúng mục đích, không xâm phạm đến quyền, lợi ích hợp pháp của người sử dụng đất liền kề. Về giải quyết tranh chấp, Điều 235 Luật Đất đai 2024 quy định:
  • Nhà nước khuyến khích các bên tự hòa giải;
  • Trường hợp không hòa giải được thì Tòa án có thẩm quyền giải quyết, nhằm bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của người sử dụng đất.

Như vậy, về mặt nguyên tắc, người bị lấn đất có đầy đủ cơ sở pháp lý để yêu cầu trả lại đất. Ngoài ra, Luật Đất đai 2024 còn nhấn mạnh yêu cầu quản lý và sử dụng đất trên cơ sở hồ sơ địa chính thống nhất, dữ liệu đất đai được số hóa và cập nhật thường xuyên. Đây là cơ sở quan trọng giúp xác định chính xác ranh giới thửa đất khi phát sinh tranh chấp. So với trước đây, việc ứng dụng cơ sở dữ liệu đất đai điện tử được kỳ vọng sẽ hạn chế các trường hợp tranh chấp do sai lệch bản đồ, thất lạc hồ sơ hoặc xác định không chính xác mốc giới sử dụng đất.

Tuy nhiên, trên thực tế, không phải mọi trường hợp có Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất đều dễ dàng bảo vệ được quyền lợi của mình. Nhiều vụ việc phát sinh từ hàng chục năm trước, khi việc đo đạc chưa đồng bộ hoặc ranh giới được xác định chủ yếu bằng cột mốc thực tế. Khi công trình đã được xây dựng ổn định trong thời gian dài, việc xác định và khôi phục lại hiện trạng ban đầu thường gặp rất nhiều khó khăn.

2. Khi “đòi đất” không còn đồng nghĩa với “trả đất”

Dù Luật Đất đai 2024 bảo hộ mạnh mẽ quyền sử dụng đất, nhưng trên thực tế, Tòa án ngày càng không áp dụng máy móc việc buộc trả đất bằng hiện vật, nhất là trong các trường hợp:
  • Diện tích đất bị lấn rất nhỏ;
  • Phần đất nằm dưới nền móng hoặc công trình kiên cố;
  • Việc tháo dỡ gây thiệt hại kinh tế – xã hội lớn, không tương xứng với giá trị phần đất.
Trong những tình huống đó, Tòa án thường lựa chọn giải pháp:
  • Buộc bồi thường bằng tiền theo giá đất tại thời điểm xét xử;
  • Sau khi bồi thường, công nhận quyền sử dụng đất cho bên đang sử dụng thực tế.
Cách giải quyết này không được ghi nhận trực tiếp trong Luật Đất đai 2024, nhưng được hình thành từ thực tiễn xét xử và sự kết hợp với các nguyên tắc của Bộ luật Dân sự.

Xu hướng này xuất phát từ quan điểm rằng mục tiêu cuối cùng của hoạt động xét xử không chỉ là xác định đúng – sai về mặt pháp lý mà còn phải bảo đảm tính khả thi của bản án sau khi tuyên. Trong nhiều trường hợp, việc buộc tháo dỡ một căn nhà hoặc công trình kiên cố chỉ để trả lại một phần diện tích rất nhỏ có thể gây ra thiệt hại lớn hơn nhiều lần giá trị quyền lợi mà nguyên đơn nhận được.

Đồng thời, cơ quan xét xử cũng phải cân nhắc đến quyền và lợi ích của những người có liên quan khác như thành viên gia đình đang sinh sống trong căn nhà, người nhận chuyển nhượng tài sản hoặc các chủ thể đã giao dịch ngay tình. Đây là lý do khiến các tranh chấp đất đai hiện nay không còn được giải quyết đơn thuần theo hướng “ai có giấy tờ thì người đó thắng kiện” mà cần đánh giá toàn diện nhiều yếu tố khác nhau.

3. Bản án điển hình: Trả tiền thay vì trả đất

Bản án phúc thẩm số 01/2024/DS-PT của TAND tỉnh Quảng Bình là ví dụ tiêu biểu cho xu hướng này. Trong vụ việc:
  • Nguyên đơn có Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất hợp pháp;
  • Bị đơn lấn sang 2,4m² đất, đã xây nhà và hàng rào kiên cố;
  • Nguyên đơn yêu cầu tháo dỡ công trình và trả lại đất.
Tuy nhiên, Tòa án cho rằng:
  • Phần đất bị lấn nhỏ;
  • Công trình đã hoàn chỉnh, việc tháo dỡ sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến kết cấu nhà ở;

Do đó, chỉ buộc bồi thường bằng tiền, đồng thời cho phép bị đơn tiếp tục sử dụng phần đất sau khi đã bồi thường. Thực tế xét xử cho thấy đây không phải là trường hợp cá biệt. Nhiều bản án dân sự trong những năm gần đây cũng ghi nhận xu hướng ưu tiên giải pháp bồi thường bằng tiền đối với phần diện tích bị lấn chiếm có quy mô nhỏ và đã gắn liền với công trình xây dựng ổn định. Điều này phản ánh sự thay đổi trong cách tiếp cận của Tòa án, từ việc bảo vệ tuyệt đối quyền tài sản sang việc cân bằng giữa quyền tài sản và lợi ích xã hội.

Tuy nhiên, cũng chính vì chưa có tiêu chí pháp lý cụ thể nên kết quả giải quyết giữa các địa phương đôi khi vẫn chưa thống nhất. Có vụ việc Tòa án buộc tháo dỡ công trình để trả lại đất, nhưng cũng có vụ việc tương tự lại chỉ buộc bồi thường bằng tiền. Điều này làm phát sinh nhu cầu cần có hướng dẫn hoặc án lệ để bảo đảm tính dự đoán của pháp luật.

4. Nhìn từ góc độ Luật Đất đai 2024: Có mâu thuẫn không?

Thoạt nhìn, quyết định này dễ khiến người dân cảm thấy mâu thuẫn với tinh thần bảo vệ quyền sử dụng đất của Luật Đất đai 2024. Tuy nhiên, nếu đặt trong tổng thể hệ thống pháp luật, có thể thấy Tòa án đang vận dụng song song:
  • Luật Đất đai 2024 (bảo hộ quyền sử dụng đất);
  • Bộ luật Dân sự 2015 (nguyên tắc hạn chế thiệt hại, cân bằng lợi ích).
Vấn đề nằm ở chỗ: Luật Đất đai 2024 chưa quy định rõ khi nào phải trả đất vật lý, khi nào được bồi thường bằng tiền, dẫn đến việc Tòa án phải “tự cân nhắc” trong từng vụ việc cụ thể.

5. Công bằng cho người bị lấn đất – khoảng trống pháp lý còn bỏ ngỏ

Từ góc độ người bị xâm phạm quyền sử dụng đất, có ba vấn đề đáng suy nghĩ:
  • Mất đất vĩnh viễn, dù có giấy chứng nhận hợp pháp;
  • Khoản bồi thường thường không đủ để mua lại diện tích tương đương;
Luật Đất đai 2024 chưa phân biệt rõ lấn chiếm vô ý và lấn chiếm cố ý trong cơ chế giải quyết tranh chấp dân sự. Điều này tiềm ẩn nguy cơ tạo ra tâm lý: “Cứ xây trước, nếu kiện thì trả tiền sau” – làm suy giảm tính răn đe của pháp luật đất đai.

Một vấn đề khác cần được quan tâm là tâm lý của người dân đối với hệ thống pháp luật. Đối với nhiều người sử dụng đất, việc được cấp Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất đồng nghĩa với việc quyền của họ sẽ được bảo vệ đầy đủ khi xảy ra tranh chấp. Khi kết quả cuối cùng là nhận tiền thay vì nhận lại đất, không ít người cảm thấy quyền lợi của mình bị ảnh hưởng, đặc biệt trong các trường hợp phần đất bị lấn chiếm có ý nghĩa đặc biệt đối với việc sử dụng hoặc khai thác toàn bộ thửa đất.

Bên cạnh đó, giá đất trên thị trường thường biến động mạnh theo thời gian. Khoản bồi thường được xác định tại thời điểm xét xử có thể không đủ để người bị lấn chiếm tìm mua được một diện tích đất tương đương ở cùng khu vực. Vì vậy, mặc dù về mặt lý thuyết họ đã được bồi thường thiệt hại, nhưng trên thực tế vẫn có thể chịu tổn thất đáng kể về quyền lợi kinh tế.

6. Cần định hướng rõ hơn từ Luật Đất đai 2024 và thực tiễn xét xử

Một số chuyên gia pháp lý cho rằng Luật Đất đai 2024 trong tương lai có thể cần được hướng dẫn chi tiết hơn theo hướng xác lập các tiêu chí cụ thể để Tòa án xem xét. Chẳng hạn, có thể xây dựng các tiêu chí về tỷ lệ diện tích bị lấn chiếm so với toàn bộ thửa đất, mức độ ảnh hưởng đến công trình hiện hữu, yếu tố lỗi của bên vi phạm và khả năng khôi phục hiện trạng ban đầu.

Việc lượng hóa các tiêu chí này không chỉ giúp nâng cao tính minh bạch trong hoạt động xét xử mà còn góp phần hạn chế tranh chấp phát sinh. Khi các bên có thể dự đoán trước hậu quả pháp lý của hành vi lấn chiếm đất, ý thức tuân thủ pháp luật đất đai cũng sẽ được nâng cao hơn.

Từ thực tiễn áp dụng Luật Đất đai 2024, có thể đề xuất hướng tiếp cận rõ ràng hơn:
Thứ nhất, ưu tiên trả đất vật lý khi chưa có công trình hoặc công trình có thể tháo dỡ:
  • Chỉ cho phép bồi thường bằng tiền khi:
  • Công trình đã kiên cố, không thể tháo dỡ hợp lý;
  • Diện tích lấn chiếm nhỏ;
  • Hành vi lấn chiếm không mang tính cố ý;
Thứ hai, đối với trường hợp lấn chiếm cố ý, cần cân nhắc:
  • Không công nhận quyền sử dụng đất;
  • Áp dụng chế tài dân sự bổ sung để bảo vệ đúng tinh thần của Luật Đất đai 2024.

7. Kết luận

Việc Tòa án buộc “nhận tiền thay vì nhận đất” không trái Luật Đất đai 2024, nhưng cũng chưa thể xem là giải pháp tối ưu trong mọi trường hợp. Luật Đất đai 2024 đã đặt nền móng cho việc bảo vệ quyền sử dụng đất, nhưng để bảo đảm công bằng thực chất, rất cần:
  • Hướng dẫn áp dụng thống nhất;
  • Hoặc án lệ phân biệt rõ giữa lấn chiếm vô ý và lấn chiếm cố ý. Chỉ khi đó, sự linh hoạt của Tòa án mới thực sự là nhân văn, chứ không trở thành kẽ hở làm xói mòn niềm tin của người dân vào việc bảo vệ quyền sử dụng đất hợp pháp.
AGS xin chân thành cảm ơn Quý độc giả đã dành thời gian theo dõi và đồng hành cùng bài viết. Hy vọng những phân tích trên đã giúp Quý vị có thêm góc nhìn pháp lý rõ ràng và thực tiễn hơn về việc bảo vệ quyền sử dụng đất theo Luật Đất đai 2024 cũng như xu hướng xét xử hiện nay. AGS sẽ tiếp tục cập nhật và chia sẻ các nội dung pháp lý – thuế – kế toán hữu ích, sát với thực tiễn để hỗ trợ Quý doanh nghiệp và cá nhân trong quá trình tuân thủ và bảo vệ quyền lợi hợp pháp của mình.
Nguồn: https://congan.com.vn/song-theo-phap-luat/khoi-kien-doi-dat-toa-buoc-nhan-tien_178444.html

Thông tin khác

Next Post Previous Post