Phản ứng của kiểm toán viên đối với rủi ro đã đánh giá

Trong kiểm toán báo cáo tài chính, việc nhận diện và đánh giá rủi ro sai sót trọng yếu chỉ thực sự có ý nghĩa khi kiểm toán viên thiết kế và thực hiện các phản ứng kiểm toán phù hợp. VSA 330 được ban hành nhằm hướng dẫn kiểm toán viên cách phản ứng trước các rủi ro đã được xác định theo VSA 315, qua đó đảm bảo rằng các thủ tục kiểm toán được thực hiện có trọng tâm và phù hợp với mức độ rủi ro của từng khoản mục. Một cuộc kiểm toán có thể đánh giá rủi ro rất tốt, nhưng nếu phản ứng kiểm toán không phù hợp, chất lượng audit vẫn không được đảm bảo.

1. Mục tiêu VSA 330

Mục tiêu của VSA 330 là giúp kiểm toán viên thu thập đầy đủ và thích hợp bằng chứng kiểm toán thông qua việc thiết kế và thực hiện các thủ tục kiểm toán phù hợp với rủi ro sai sót trọng yếu đã được đánh giá. Chuẩn mực này nhấn mạnh rằng phản ứng kiểm toán không mang tính chung cho mọi cuộc kiểm toán, mà phải được “đo ni đóng giày” theo đặc điểm và mức độ rủi ro của từng đơn vị được kiểm toán.

2. Phản ứng ở cấp độ BCTC

Ở cấp độ báo cáo tài chính, kiểm toán viên cần đưa ra các phản ứng tổng thể nhằm giải quyết các rủi ro mang tính bao trùm. Những phản ứng này có thể bao gồm việc tăng cường tính hoài nghi nghề nghiệp, phân công kiểm toán viên có kinh nghiệm hơn cho các khu vực nhạy cảm, hoặc điều chỉnh thời gian và phạm vi của các thủ tục kiểm toán. Việc thiết kế phản ứng tổng thể phù hợp giúp kiểm toán viên kiểm soát rủi ro ở mức độ toàn cuộc kiểm toán, thay vì chỉ tập trung vào từng khoản mục riêng lẻ.

3. Phản ứng ở cấp độ cơ sở dẫn liệu

Đối với các rủi ro sai sót trọng yếu được xác định ở cấp độ cơ sở dẫn liệu, VSA 330 yêu cầu kiểm toán viên thiết kế và thực hiện các thủ tục kiểm toán cụ thể để xử lý các rủi ro này. Các thủ tục này thường bao gồm thử nghiệm kiểm soát và các thủ tục kiểm toán cơ bản, tùy thuộc vào việc kiểm toán viên có dự kiến dựa vào hiệu quả hoạt động của kiểm soát nội bộ hay không. Việc lựa chọn thủ tục kiểm toán phải phản ánh đúng bản chất và mức độ của rủi ro đã đánh giá.

4. Thử nghiệm kiểm soát và thủ tục kiểm toán cơ bản

VSA 330 làm rõ mối quan hệ giữa thử nghiệm kiểm soát và thủ tục kiểm toán cơ bản. Khi kiểm toán viên dự kiến dựa vào kiểm soát nội bộ để giảm rủi ro kiểm toán, họ phải thực hiện thử nghiệm kiểm soát để đánh giá tính hữu hiệu của các kiểm soát liên quan. Ngược lại, trong trường hợp kiểm soát nội bộ không đáng tin cậy hoặc không hiệu quả, kiểm toán viên cần tăng cường các thủ tục kiểm toán cơ bản, đặc biệt là các thủ tục kiểm tra chi tiết.

5. Phản ứng đối với rủi ro đáng kể

Đối với các rủi ro đáng kể được xác định theo VSA 315, VSA 330 yêu cầu kiểm toán viên phải thiết kế các thủ tục kiểm toán đặc biệt nhằm xử lý các rủi ro này. Trong nhiều trường hợp, các thủ tục kiểm toán cơ bản là bắt buộc và không thể thay thế hoàn toàn bằng thử nghiệm kiểm soát. Điều này phản ánh mức độ thận trọng cao hơn cần thiết khi đối mặt với các rủi ro có khả năng ảnh hưởng lớn đến báo cáo tài chính.

6. Thời điểm và phạm vi của thủ tục kiểm toán

Một nội dung quan trọng khác của VSA 330 là việc xác định thời điểm và phạm vi thực hiện các thủ tục kiểm toán. Đối với các khu vực có rủi ro cao, kiểm toán viên thường cần thực hiện thủ tục gần ngày khóa sổ hơn và mở rộng phạm vi kiểm tra. Ngược lại, đối với các khu vực có rủi ro thấp, phạm vi và thời điểm thực hiện thủ tục có thể được điều chỉnh linh hoạt hơn nhằm sử dụng hiệu quả nguồn lực kiểm toán.

7. Đánh giá lại rủi ro trong quá trình kiểm toán

VSA 330 nhấn mạnh rằng phản ứng kiểm toán không phải là một quá trình tĩnh. Trong quá trình thực hiện kiểm toán, nếu kiểm toán viên phát hiện các thông tin mới hoặc bằng chứng mâu thuẫn với đánh giá rủi ro ban đầu, họ phải xem xét đánh giá lại rủi ro và điều chỉnh các thủ tục kiểm toán cho phù hợp. Điều này phản ánh bản chất liên tục của xét đoán nghề nghiệp trong kiểm toán.

8. Hệ quả của phản ứng kiểm toán không phù hợp và kết luận

Trong thực tế, việc thiết kế phản ứng kiểm toán không phù hợp với rủi ro đã đánh giá có thể dẫn đến việc thu thập bằng chứng kiểm toán không đầy đủ hoặc không thích hợp. Điều này làm gia tăng rủi ro kiểm toán và có thể ảnh hưởng đến tính phù hợp của ý kiến kiểm toán. Một cuộc kiểm toán chỉ thực sự có chất lượng khi phản ứng kiểm toán được thiết kế và thực hiện nhất quán với đánh giá rủi ro ban đầu.
VSA 330 là mắt xích quan trọng kết nối giữa đánh giá rủi ro theo VSA 315 và việc thu thập bằng chứng kiểm toán trong giai đoạn thực hiện. Chuẩn mực này nhấn mạnh rằng chất lượng kiểm toán không chỉ phụ thuộc vào việc nhận diện rủi ro, mà còn ở khả năng phản ứng đúng và kịp thời của kiểm toán viên trước các rủi ro đó. Hiểu và áp dụng đúng VSA 330 giúp kiểm toán viên nâng cao chất lượng audit và củng cố độ tin cậy của báo cáo tài chính đã được kiểm toán.

Thông tin khác

Thông tin tuyển dụng và hướng dẫn

Nguồn: Tổng hợp
Next Post Previous Post